English and American Poetry


To French poetry
To Vietnamese poetry
To Vietnamese song lyrics


Shall I Compare thee to a Summer’s Day?

William Shakespeare (1564-1616)

Shall I compare thee to a summer’s day?
Thou art more lovely and more temperate.
Rough winds do shake the darling buds of May,
And summer’s lease hath all too short a date.

Sometime too hot the eye of heaven shines,
And often is his gold complexion dimmed;
And every fair from fair sometime declines,
By chance, or nature’s changing course, untrimmed;

But thy eternal summer shall not fade,
Nor lose possession of that fair thou ow’st
Nor shall death brag thou wand’rest in his shade,
When in eternal lines to Time thou grow’st

So long as men can breathe, or eyes can see,
So long lives this, and this gives life to thee.

Nếu sánh em như một ngày mùa Hạ

William Shakespeare (1564-1616)

Nếu sánh em như một ngày mùa Hạ
Em đẹp hơn và êm ả dịu nồng
Gió lung lay âu yếm những nụ hồng
Tháng Hạ đến ngày cho thuê quá ngắn.

Khi nóng bỏng v́ Trời cao mắt sáng
Ánh vàng phai từng khoăng nhạt mầu da
Rồi mầu tươi lần luợt cũng phôi pha
Không trang diểm mà thiên nhiên đổi khác.

Duy mùa Hạ của em không phai nhạt
Chẳng bao giờ em kém vẽ sáng tươi
Bóng Tử thần như lẫn khuất đâu rồi
Đuờng nét đó với thời gian bất diệt.

Bao lâu c̣n thở hay c̣n thấy biết
Thơ nầy c̣n em măi sống với thơ.

Bài dịch do Lý Lăng Nhân
Madison, AL.,   March 2004




To Autumn

William Blake (1757-1827)

O Autumn, laden with fruit and stained,
With the blood of the grape, pass not, but sit
Beneath my shady roof, there thou may’st rest,
And tune thy jolly voice to my fresh pipe;
And all the daughters of the year shall dance!
Sing now the lusty song of fruits and flowers.

The narrow bud opens her beauties to
The sun, and love runs in her thrilling veins;
Flourish down the bright cheek of modest eve,
Till clust’ring Summer breaks forth into singing,
And feather’d clouds strew flowers round her head.

The spirits of the air live on the smells
Of fruit; and joy, with pinions light, roves round
The gardens, or sits singing in the trees.
Thus sang the jolly Autumn as he sat;
Then rose, girded himself, and o’er the bleak
Hill fled from our sights, but left his golden load.

Thân tặng Mùa Thu

William Blake (1757-1827)

Thu ơi, Thu xin dừng bước nghỉ chân
Hăy cùng tôi ngồi dưới mái nhà thân
Và ḥa giọng véo von theo sáo mát.
Rồi thôn nữ trong năm đồng múa hát
Ca vang lên lời Hoa Trái yêu đời.
Khi nụ non nở đẹp dưới mặt trời.

T́nh yêu đó chẩy tràn trong huyết quản.
Hoa nở rũ quanh trán nào buổi sáng
Điểm tô thêm má đẹp của chiều hiền
Chùm mùa Hạ vở thành tiếng hát duyên
Hoa mây nhẹ rắc quanh đầu êm ả.

Hồn không khí c̣n đượm mùi Hoa Quả
Và sướng vui rộn ră chạy quanh vuờn.
Cất tiếng ca trong rặng lá cành đương
Mùa Thu hát khúc hoan ca quyến rủ
Rồi đứng dậy, thắt chặc giây lưng cũ
Biến sau đồi Thu để lại gánh vàng.

Bài dịch do Lý Lăng Nhân
Madison, AL, January 2004

À l'automne

William Blake (1757-1827)

O automne,chargé de fruits et souillé
De sang des raisins, assieds-toi, passes pas,
Sous mon toit ombragé, te reposer,
Accorde ta voix gaie à ma fraîche flûte;
Et toutes les filles de l'année danseront!
Chante donc le chant plein de fleurs et de fruits.

"Le mince bourgeon révèle sa beauté
Au soleil, et l'amour coule dans ses veines;
Les fleurs pendent au front du matin, et
Fleurissent sur les joues du soir modeste
Jusqu'à l'explosion des chansons d'été,
Et les nuages sèment des fleurs sur sa tête.

"Les esprits de l'air vivent dans l'odeur
Des fruits, et la joie ailée parcourt tous
Les jardins, ou chante dans les arbres."
Ainsi a chanté l'automne à son poste;
Puis se levant, se ceint, sur les collines
S'envole de nous, laissant son fardeau d'or.

Translated by Thomas D. Le
30 June 2001




Evening Star

Edgar Allan Poe (1809-1849)

‘Twas noontide of summer,
And mid-time of night,
And stars, in their orbits,
Shone pale, thro’ the light
Of the brighter, cold moon,
‘Mid planets her slaves,
Herself in the Heavens,
Her beam on the waves.

I gazed awhile
On her cold smile,
Too cold – too cold for me -
There pas’d, as a shroud,
A fleecy cloud,
And I turned away too thee,
Proud Evening Star,
In thy glory afar,
And dearer thy beam shall be;

For joy to my heart
Is the proud part
Thou bearest in Heaven at night,
And more I admire
Thy distant fire,
Than that colder, lowly light.

Sao Đêm

Edgar Allan Poe (1809-1849)

Triều dâng cao mùa Hạ
Nữa đêm giữa canh ba
Lấp lánh ánh sao xa
Xanh xao xuyên trăng tà
Những hành tinh nô lệ
Chạy ṿng quanh quỉ thể
Trăng lạnh chốn trời cao
Chiếu trên sóng dạt dào.

Nh́n trăng khuya vành vạnh
Nụ cuời trăng quá lạnh
Lạnh thấu cả hồn tôi
Như khăn liệm phủ đời
Áng mây trôi êm ả
Tôi quay nh́n vội vă
Chợt thấy ánh Sao Đêm
Chiếu rực rở huy hoàng

Hào quang xa chói sáng
Tim tôi đầy vui suớng
T́m đuợc phút quang vinh
Sao Đêm quá đẹp xinh
Trên trời khuya tỉnh mịch
Ḷng tôi càng yêu thích
Ánh lữa lung linh xa
Hơn trăng gần lạnh giá

Bài dịch do Lý Lăng Nhân
Madison, AL.,   March 2004




The Valley of Unrest

Edgar Allan Poe (1809-1849)

Once it smiled a silent dell
Where the people did not dwell;
They had gone unto the wars,
Trusting to the mild-eyed stars,
Nightly, from their azure towers,
To keep watch above the flowers,
In the midst of which all day
The red sunlight lazily lay.

Now each visitor shall confess
The sad valley’s restlessness.
Nothing there is motionless-
Nothing save the airs that brood
Over the magic solitude.
Ah, by no wind are stirred those trees
That palpitate like the chill seas
Around the misty Hebrides!
Ah, by no wind those clouds are driven
That rustle through the unquiet Heaven
Uneasily, from morn till even,
Over the violets there that lie
In myriad types of the human eye –
Over the lilies there that wave
And weep above a nameless grave!
They wave: - from out their fragrant tops
Eternal dews come down in drops.
They weep: - from off their delicate stems
Perennial tears descend in gems.

Thung lũng Bất an

Edgar Allan Poe (1809-1849)

Thung lũng nhỏ một lần cuời thầm lặng
Tiễn nguời đi, đi măi chẳng về đây
Họ ra đi chinh chiến kể từ ngày
Tin tuởng mắt dịu hiền đêm sao sáng
Cứ mỗi đêm từ ṿm xanh lấp lánh
Sẽ canh chừng thung lũng nhỏ đầy hoa
Ngày Thái duơng đỏ rực dội chan ḥa
Trên hoa nắng nằm ngủ yên luời biếng.

Nhưng gần đây khách nào vừa thăm viếng
Cũng nhận rằng thung lũng ấy bất an
Không vật nào nơi đó chịu nằm yên
Trừ không khí trầm ngâm trong cô tịch
Sao không gió mà cây run mải miết?
Như nhịp tim biển giá sóng cuộn tràn
Vỗ quanh bờ suơng phủ đăo Ái-Lan
Sao không gió mà mây kia trôi dạt?
Xuyên qua bầu trời xanh ngát bất an
Sáng tinh suơng cho đến tối rộn ràng
Qua ánh mắt muôn ngàn hoa xiêm tím
Hoa lan trắng nhỏ lệ buồn âu yếm
Vẫy tay chào nấm mộ kẽ vô danh
Hoa vẫy chào, huơng tơa dịu trên cành
Suơng mai đọng giọt sầu rơi rụng xuống
Hoa khóc muớt, từng nhánh mềm luợn uốn

Bài dịch do Lý Lăng Nhân
Madison, AL.,   March 2004




A Dream Within A Dream

Edgar Allan Poe (1809-1849)

Take this kiss upon the brow!
And, in parting from you now,
Thus much let me avow -
You are not wrong, who deem
That my days have been a dream;
Yet if hope has flown away
In a night, or in a day,
In a vision, or in none
Is it therefore the less gone?
All that we see or seem
Is but a dream within a dream.

I stand amid the roar
Of a surf-tormented shore,
And I hold within my hand
Grains of the golden sand –
How few! Yet how they creep
Through my fingers to the deep,
While I weep – while I weep!
O God! can I not grasp
Them with a tighter clasp?
O God! Can I not save
One from the pitiless wave?
Is all that we see or seem
But a dream within a dream?

Mộng trong giấc mộng

Edgar Allan Poe (1809-1849)

Em ơi, hăy nhận nụ hôn
Anh hôn lên trán bồn chồn chia tay
Để anh thú nhận điều nầy
Rằng em vốn biết những ngày đă qua
Với anh ngày ấy chỉ là
Một cơn mộng lẽ luớt qua cuộc đời
Dù cho hy vọng ră rời
Đêm, ngày, ảo ảnh - có thời cũng không
Mộng kia phai nhạt trong ḷng
Hay điều trong mộng chỉ ṛng mộng mơ.

Đứng đây nh́n sóng xô bờ
Cát vàng một nắm thẫn thờ trong tay
Cát bao nhiêu hạt c̣n đây
C̣n bao nhiêu lọt kẻ tay mất rồi
Khóc đi, khóc nữa, hởi Trời
Tay không nắm chặc mộng đời tại sao?
Trời cao ban phép nhiệm mầu
Xin cho giữ hạt cát đầu trong tay
Sóng triều tàn nhẫn bũa vây
Những điều trong mộng chỉ đầy mộng mơ.

Bài dịch do Lý Lăng Nhân
Madison, AL.,   March 2004




To The River

Edgar Allan Poe (1809-1849)

Fair river! In thy bright, clear flow
Of crystal, wandering water,
Thou art an emblem of the glow
Of beauty – the unhidden heart –
The playful maziness of art
In old Alberto’s daughter,

But when within thy wave she looks
Which glistens then, and trembles –
Why, then, the prettiest of brooks
Her worshipper resembles;
For in his heart, as in thy stream,
Her image deeply lies –
His heart which trembles at the beam
Of her soul-searching eyes.

Đề Tặng Gịng Sông

Edgar Allan Poe (1809-1849)

Sông ơi, mi đẹp làm sao!
Thủy tinh trong vắt nuớc trào uốn quanh
Cảnh xinh lộng lẫy hữu t́nh
Điểm tô sắc xăo bức tranh tuyệt vời
Làm tôi nhớ đến một nguời
Anh-Tô thiếu nữ một thời mỹ nhân,

Rung rinh sóng gợn trong ngần
Suối nguồn phăn chiếu một thân diễm kiều
Mới hay suối đẹp mỹ miều
Bởi nguời gởi trọn niềm yêu cho nàng
Lắng trong gịng suối tim chàng
Bóng nàng thôi đă ẫn tàng thẩm sâu
Tim anh run rẩy dạt dào
Mắt em nh́n suốt lũng sâu tâm hồn.

Bài dịch do Lý Lăng Nhân
Madison, AL.,   March 2004




Fanny

Edgar Allan Poe (1809-1849)

Sleep on, sleep on, another hour -
I would not break so calm a sleep,
To wake to sunshine and to show’r
To smile and weep.

Sleep on, sleep on, like sculptured thing,
Majestic, beautiful art thou;
Sure seraph shields thee with his wing
And fans thy brow –

We would not deem thee child of earth,
For, O, angelic, is thy form!
But, that in heav’n thou had’st thy birth,
Where comes no storm

To mar the bright, the perfect flow’r,
But all is beautiful and still –
And golden sands proclaim the hour
Which brings no ill.

Sleep on, sleep on, some fairy dream
Perchance is woven in thy sleep –
But, O, thy spirit, calm, serene,
Must wake to weep.

Tặng Người Không Tên

Edgar Allan Poe (1809-1849)

Ngủ di, ngủ nướn một giờ
Tôi không muốn động giấc mơ êm đềm
Để khi mưa nắng thay phiên
Khóc cười tôi khỏi phải phiền tỉnh, say.

Ngủ di, ngủ nữa, h́nh hài
Đẹp xinh tượng đúc trần ai diễm kiều
Tiên nga x̣e cánh phiêu diêu
Quạt nồng vầng trán mỹ miều cho em.

Em không sinh chốn trần gian
Nên nhan sắc đó cỏi phàm có đâu
Bởi em sinh ở Thiên tào
Nên không giông tố bảo nào tới nơi.

Để hoa tuyệt mỹ trên đời
Sẽ không t́ vết rạng ngời sắc hương
Cát vàng đo được thời gian
Cũng thành vô dụng với nàng đấy thôi.

Ngủ di, ngủ nữa em ơi,
Cho cơn tiên mộng dệt đời gấm hoa
Linh hồn em vốn hiền ḥa
Sẽ bừng tỉnh giấc khóc ̣a lệ rơi.

Bài dịch do Lý Lăng Nhân
Madison, AL.,   March 2004




A Clear Midnight

Walt Whitman (1819-1892)

This is thy hour O Soul,
Thy free flight into the wordless,

Away from books, away from art,
The day erased, the lesson done;

Thee fully forth emerging, silent, gazing,
Pondering the themes thou lovest best,

Night, Sleep, Death and the Stars.

Nữa Đêm Trong Sáng

Walt Whitman (1819-1892)

Linh hồn hởi!
Giờ đă đến để bay vào nơi vô ngôn vô ngữ,

Xa sách kinh, xa nghệ thuật,
Xóa tháng ngày, bài học đă thuộc rồi,

Hăy mạnh dạn tiến lên, yên lặng, trầm tư,
T́m ý nghĩa những chủ đề yêu mến nhất,

Đêm, Ngủ yên, cái Chết và Những V́ Sao.

Bài dịch do Lý Lăng Nhân
Madison, AL.,   March 2004



My Mistress Eyes Are Nothing Like The Sun

William Shakespeare (1564-1616)

My mistress’ eyes are nothing like the sun,
Coral is far more red than her lips’ red:
If snow is white, why then her breasts are dun
If hairs be wires, black wires grow on her head

I have seen roses damasked, red and white
But no such roses see I in her cheeks
And in some perfumes is there more delight
Than in the breath that from my mistress reeks

I love to hear her speak, yet will I know
That music hath a far more pleasing sound:
I grant I never saw a goddess go, -
My mistress, when she walks, treads on the ground

And yet, by heaven, I think my love as rare
As any she belied with false compare

Mắt Nguời Yêu Không Giống Mầu Trời Sáng

William Shakespeare (1564-1616)

Mắt nguời yêu không giống mầu trời sáng
Môi nàng không đỏ mọng ánh san-hô
Tuyết trắng tinh sao g̣ ngực thẩm nâu
Tóc đen muợt giây tơ huyền óng chuốt

Tôi đă thấy hoa hồng mầu trắng nuột
Nhưng chưa từng ngây ngất má em hồng
So mùi huơng kỳ diệu của ngàn bông

Hơi em thở nồng nàn hơn tất cả

Tôi yêu giọng nguời t́nh khi thỏ thẻ
Hơn nhạc vàng êm ả trăi dư âm
Dáng tiên nga chưa thấy gót sen mềm
Yêu mỗi buớc chân em gieo trên cát

T́nh tha thiết duới bầu trời xanh ngát
Em biết cho chân thật nỗi ḷng anh

Bài dịch do Lý Lăng Nhân
Madison, AL.,   March 2005



That Time Of Year

William Shakespeare (1564-1616)

That time of year thou mayst in me behold
When yellow leaves, or none, or few, do hang
Upon those boughs which shake against the cold
Bare ruined choirs where late the sweet birds sang

In me thou see’st the twilight of each day
As after sunset fadeth in the West
Which by and by black night doth take away
Death’s second self, that seals up all the rest

In me thou see’st the glowing of such fire
That on the ashes of his youth doth lie
As the deathbed where on it must expire
Consumed with that which it was nourished by

This thou perceivest, which makes thy love more strong
To love that well which thou must leave ere long

Mùa Ấy Trong Năm

William Shakespeare (1564-1616)

Nguời hăy nhớ trong năm mùa đang đến
Khi lá vàng c̣n mắc vuớng cành thô
Gió lạnh về run rẩy nhánh cây khô
Đôi chim lẽ hợp ca bài hát muộn

Trong tôi, bóng ngày đi vừa buông xuống
Ánh hoàng hôn dần nhạt phía Tây phuơng
Đêm từng đêm nghe đen tối thê luơng
Về đóng kin liệm đời trong hoang mộng

Trong tôi, ngọn lửa hồng c̣n rực nóng
Trên tro tàn tuổi trẻ đă đi qua
Giuờng lâm chung khi hơi thở buông ra
Lửa thiêu đốt sức sinh tồn đă kiệt

Nguời thấy chăng, t́nh yêu càng mănh liệt
Yêu nồng nàn, tử biệt chẳng c̣n xa

Bài dịch do Lý Lăng Nhân
Madison, AL.,   March 2005



If

Rudyard Kipling (1865 – 1936)

If you can keep your head when all about you
Are losing theirs and blaming it on you;
If you can trust yourself when all men doubt you,
But make allowance for their doubting too:
If you can wait and not be tired by waiting,
Or, being lied about, don't deal in lies,
Or being hated don't give way to hating,
And yet don't look too good, nor talk too wise;

If you can dream - and not make dreams your master;
If you can think - and not make thoughts your aim,
If you can meet with Triumph and Disaster
And treat those two impostors just the same:.
If you can bear to hear the truth you've spoken
Twisted by knaves to make a trap for fools,
Or watch the things you gave your life to, broken,
And stoop and build'em up with worn-out tools;

If you can make one heap of all your winnings
And risk it on one turn of pitch-and-toss,
And lose, and start again at your beginnings,
And never breathe a word about your loss:
If you can force your heart and nerve and sinew
To serve your turn long after they are gone,
And so hold on when there is nothing in you
Except the Will which says to them: "Hold on!"

If you can talk with crowds and keep your virtue,
Or walk with Kings - nor lose the common touch,
If neither foes nor loving friends can hurt you,
If all men count with you, but none too much:
If you can fill the unforgiving minute
With sixty seconds' worth of distance run,
Yours is the Earth and everything that's in it,
And - which is more - you'll be a Man, my son!

Nếu

Rudyard Kipling (1865 – 1936)

Nếu anh vẫn bình tâm, không xao xuyến
Khi quanh mình thiên hạ trách mắng anh
Néu tự tin khi tất cả hoang mang
Cũng dành để chút nghi nan tồn tại
Nếu chờ lâu mà bình chân như vại
Hay bị người lừa dối chẳng nói gian
Bị ghét thù không oán hận thở than
Không đổi sắc, khôn ngoan trong lời nói

Nếu có mơ, mơ không là chủ soái
Nếu nghĩ suy, đừng để nghĩ suy suông
Nếu thành công hay thất bại, lẽ thường
Xem Thua, Thắng như kẻ ưa lừa phĩnh
Nghe xuyên tạc lời mình nhưng bình tỉnh
Tránh lầm mưu vướng bẫy bởi ngu khờ
Hay phải nhìn sụp đổ cả cơ đồ
Để cuối xuống lấy xẻng cùn xây lại

Nếu sắp của được thành chồng vĩ đại
Để cầu-âu đánh cá một canh bài
Và thua luôn, rồi trở lại cuộc chơi
Mà chẳng hé một lời về thua lỗ
Nếu tận dụng đuợc tim và cân não
Để hoãn trì và sữ dụng đến cùng
Để cố lên, khi tất cả chẳng còn
Trừ Ý Chí Quyết Tâm, lời “Cố gắng”

Trước quần chúng không mị dân, xu hướng
Cận Quân Vương mà chẳng chút kiêu căng
Nếu Bạn,Thù đều chẳng hãm hại anh
Nếu quí trọng con người không phân biệt
Nếu lấp được một phút đời cay nghiệt
Bằng sáu mươi giây chạy khoảng cách xa
Địa cầu nầy tất cả thuộc về ta
Hơn nữa, con sẽ Thành Nhân, con ạ!

Bài dịch Việt ngữ của David Lý Lãng Nhân
Madison, AL, August 8, 2007<


Update 18 August 2007

To French poetry
To Vietnamese poetry
To Vietnamese song lyrics

Home | Literature | Firmament | Poetry | Science | Great Places | Other | About Us | Contact and Comments


Copyright © 2004-2016 Thomas D. Le & David V. Lee All Rights Reserved.

This site is continually updated.